Sẽ có một ngày tao sống
không lo âu, không nghĩ nhiều,
không cần cong lưng cày bừa,
không phải dật dờ dật dựa,
không lần lữa mỗi buổi chiều,
không buông lời than tiếc nuối
khi một ngày đến lúc hết rồi.
Phải buông đi thôi.
Sẽ có một ngày tao chết,
sẽ là lúc tay buông lơi,
rời gia đình, người thương,
rời ước mơ của tương lai,
rời hoài niệm chẳng thể ngoái lại.
Đời ngoài kia vẫn trôi.
Sông ngoài kia không ngừng chảy.
Cành khô vẫn gãy. Lá vàng vẫn rơi.
Chim vẫn lượn đường chân trời.
Chuột vẫn chạy đầy đồng.
Những chú chó có vòng cổ vẫn bị nhốt ngoài đường khi đêm về.
Thế giới vẫn thật tệ
vào cái ngày tao sẽ chết.
Nhưng vào ngày đó tao sẽ bay.
Không còn là một phần của guồng quay.
Không là cánh buồm căng gồng trong cơn gió xoáy.
Đặt dấu chấm hết cho cuộc sống này.
Gửi lại nhiều dòng xin lỗi và cảm ơn.
Và tao sẽ bay.
– Lam, 08/01/2026

Leave a comment